Có làm có chịu

co lam co chiu

Lúc  đức  Thích-ca Mâu-ni trụ tại thành Vương-xá,  một  hôm  có  một  người  lái buôn  tên  gọi là  Phất Ca  Sa  muốn đi  mua hàng hóa, nên  sáng sớm đi đến thành La Việt, nhưng vừa tới cổng thành thì  đã bị một con trâu húc chết.

Chủ  con trâu thấy thế,  sợ nếu  giữ con trâu hung ác này  lại thì về sau  thế  nào cũng sẽ xảy ra chuyện không lành, bèn đem  con trâu đi bán  với một giá rẻ mạt.

Người chủ  mới mua trâu xong bèn  dắt  trâu về nhà. Đi được nửa  đường  gặp  một  con sông,  ông  muốn cho trâu uống  nước.  Không ngờ trâu chẳng những không uống nước mà còn nổi tính hung bạo dữ dằn, thình lình dùng sừng  húc người này  chết  tươi.

Người  nhà của  nạn nhân thấy thế  nổi  giận, đem con trâu ra giết,  rồi đem  thịt ra chợ bán. Có một người nông  phu  tham giá  rẻ,  mua đầu  trâu về,  lấy  dây  cột sừng  trâu lại rồi xách  về nhà.

Ấn  Độ  là  một  nước  nhiệt đới,  vô cùng  nóng  bức. Người nông  phu  đi được một  đoạn  đường  thì  vừa  nóng vừa  khát, bèn  treo  đầu  con trâu lên  một  cành cây rồi ngồi dưới gốc cây này  nghỉ  ngơi.

Quái lạ thay, sợi dây cột đầu  con trâu mắc lên cành cây bỗng  dưng  vô cớ đứt  đoạn, khiến đầu  con trâu rơi xuống, trúng ngay  đầu  người  nông  phu  khiến ông này bị trọng thương mà chết  ngay  tại chỗ.

Chỉ  trong vòng  một  ngày  mà  con trâu này  đã  giết chết  ba người.

Vua  Tần  Bà Sa La nghe tin  này  rất lấy làm  lạ, biết rằng bên trong phải có nguyên do gì đây.  Ông bèn  dẫn một  số đại  thần, đem  hoa  quả  hương  đèn  tới núi  Linh Thứu lễ Phật rồi thỉnh Ngài  thuyết giải  cho nghe.

Đức Phật kể cho vua  Tần  Bà Sa La nghe rằng:

– Thuở  xưa  có ba  người  lái  buôn  đi qua  nước  láng giềng  làm  ăn  mua bán. Họ  muốn để  dành tiền nên chiều hôm  ấy,  thay vì đi  tìm  nhà trọ  thì  lại  ghé  đến nhà một bà lão xin mướn  một căn phòng. Hai  bên thỏa thuận giá cả xong, họ ở lại nhà bà lão ngủ  qua  đêm  ấy. Sáng hôm sau, bà lão có việc phải đi ra ngoài, ba người thừa cơ hội bà vắng  mặt lẻn trốn đi mất.

Về tới nhà thấy thế,  bà  lão  tức  giận  vô cùng,  đuổi theo  họ đòi tiền. Ba người phải gánh vác hành lý nặng nề  nên  đi chưa  được xa đã  bị bà  lão  bắt  kịp.  Họ thấy bà lão già  cả, dễ ức hiếp,  nên  nặng lời nhục mạ  chưởi mắng bà.  Bà  lão  không làm  gì được họ, phẫn uất mà nói:

– Mấy  người  chỉ là một  phường vô lại,  thấy tôi  già cả nên  mới ức hiếp  nhục mạ tôi. Nhưng hành động này của mấy  người thế  nào cũng  có ngày  trả báo. Kiếp này tôi không làm  gì mấy  người được, nhưng kiếp  sau, dầu tôi có sinh ra làm  người  hay  dầu  có mất thân người  đi nữa, tôi  cũng  quyết sẽ  báo  thù. Tôi sẽ  giết  hết  cả ba người,  có thế  mới hả được niềm  căm hận này.

Đức  Phật thuyết câu  chuyện nhân duyên ấy  xong liền  nói tiếp:

– Con  trâu hung ác chỉ trong một  ngày  giết  hại  ba mạng người  chính là  bà  lão  thuở  trước.  Ba  người  lái buôn  đã khinh miệt bà lão trong kiếp  xưa,  kiếp  này  đã lần  lượt bị trâu húc chết  trong vòng một ngày.

Tội  phúc   như   chiếc  bóng  đi  theo   mỗi  người,  nếu mình khinh miệt người khác mà làm việc trái với lương tâm, thì  cũng  chỉ có mình tự chịu  lấy quả  báo đau  khổ về sau  mà thôi!

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Advertisements

2 thoughts on “Có làm có chịu

  1. Ngưỡng mộ tài năng của e, cố lên e nhé, những người tin phật pháp, tin nhân quả chắc chắn làm việc gì cũng đi đúng hướng, những sau e nuôi nhiều con trùng vậy là phải giết nhiều con Trùng phải ko?

    1. Chào chị,
      Cám ơn chị đã có phản hồi
      Bên em đang nuôi trùn quế và phải chế biến trùn quế lại thành nhiều sản phẩm khác nhau phục vụ vật nuôi và cây trồng
      Trước đây em cũng đắn đo suy nghĩ nhiều về trường hợp này, tuy nhiên khi em sử dụng trùn quế để mang lại lợi ích lớn cho con người thì trùn xứng đáng để đánh đổi.
      Đôi khi chúng ta cần phải đánh mất cái nhỏ để nhận lấy cái giá trị lớn hơn, em nghĩ để làm trùn kiếp này chắc hẳn phải làm tội ác lớn, nên nếu đã làm trùn mà có thể mang lại lợi ích cho con người sẽ sớm ngày trả nghiệp xong và trở lại thành người.
      Riêng em nếu có phải chịu nghiệp do việc làm này em cũng chịu, vì em biết nó giúp ích cho nhiều người, mà con người thì tâm linh, đây là việc nên làm và phát triển, miễn động cơ làm việc là tốt cho mọi người là sẽ được.
      Chúc chị có nhiều niềm vui và hạnh phúc.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s